Mùa đông rét lộc rét đài của anh
Lá ru lá cây ru cành
Tấm chăn áo ấm để dành cho em
Gió lùa đêm lại lạnh thêm
Khâu hai nỗi đợi để quên tháng ngày
Nhóm lên lửa phía chân trời
Khuya nghe dế gọi những lời ái ân
Giá như giá chỉ một lần
Chiều nghiêng nhặt gió tần ngần rồi đi
Núi ôm núi nói những gì
Ngày vừa sắp hết trăng thì sắp lên
Vàng thu nắng đã ngủ quên
Hình như phượng đỏ còn tên một nguời
Lặng im mắt ngóng cuối trời
Ươm con ngõ nhỏ một đời bên nhau
Đợi mùa trước chín mùa sau
Bằng lăng khuya nở làm đau lối về
Ngày xa nơi ấy bến quê
Ninh Kiều anh dệt lời thề dưới trăng...

