Nghe lời xa cách biệt ngàn trùng
Rồi một hôm phiến đá mòn anh khóc
Sao chưa là môi mắt để trao nhau
Lá thưa thớt bóng thu dần phai nhạt
Mong mỏi quá một lời em hát
Bàn tay thon em ngủ giấc khuya rồi
Nghe gió thổi suốt con đường đã cũ
Hoa thả hương anh nép cây cổ thụ
Lá cuối mùa cây khắc tuổi vào nhau
Dẫu ngày qua một vầng trăng chia nửa
Chợt chim én về đâu chiều cánh mỏi
Phía sau còn chờ đợi một mùa xuân
Thấy ấm lên từ nền gạch đêm trường
Mưa đan chéo ùa về từ phía núi
Anh ngỡ là rồi hỏi...ướt em không ?


