Dẫu bốn mùa tấm ảnh trên tay
Anh ngây ngất nụ hôn nồng thắm
Tiếng rì rào cây lá cũng hoan ca
Rồi một chiều bóng đổ ngày qua
Mưa rả rích mình anh nơi phố vắng
Biển cuộn sóng hôn bờ khát vọng
Anh nhận ra Còn đó tháng năm chờ
Thông điệp ngày theo ngón tay rơi
Đếm thời gian qua bàn phím nhỏ
Có một đêm những vết tay rất rõ
Gõ trong khuya nuôi cấy tâm hồn
Khuya vơi dần khắc nét làn môi
Run rẩy quá sợ lá vườn sắp rụng
Lập trình mùa làm sao anh giữ được
Vẫn con đường hoa phượng sót rưng rưng
Từ buổi ấy khắc vào tim nỗi nhớ
Ấm đời nhau từ phía cuối chân trời
Chưa là tượng...tháng năm mòn phiến đá
Gió đông về lặng lẽ cánh tay che...

