Những hạt mưa không thành tiếng
Nhớp nháp lối đi
Từng bước mang một ngày
Thăng trầm hụt hẫng
Người đàn bà làm nên nỗi đau
Em tưới màu cỏ úa
Mắt môi phía mùa xuân...
Lời hẹn đi qua vết xước
Đi qua ngọn gió đầu mùa
Dịu mát giấc khuya...
Bàn tay thô ráp
Soi ánh đèn
Thấy thương mưa đem...
Mưa đêm
Nhẩm đếm
Lời nồng đi qua
Cất giữ
Có hạt bụi ảo mờ
Những hạt mưa trong veo
Chưa phải cơn mưa cuối
Bàn tay tạo hoá sắp khoác tấm áo cho ngày
Vẫn ánh mắt nhìn đắm đuối phía mặt trời
Không dám nghĩ những cơn mưa rào
Không dám !
Có bao giờ tồn tại bong bóng trôi...

