Thứ Bảy, 8 tháng 12, 2012

Mưa giăng phía núi...


Tôi đã từng nói,thể loại thơ tình tôi ko sáng tác nữa ...nhưng có lẽ nỗi khát khao như ngọn lửa,cứ âm ỉ trong tôi,để rồi,mỗi sớm mai đứng trước biển... tôi nhận ra mình...
***Mưa giăng phía núi***

Và từ ấy chiều mưa giăng phía núi
Anh đi tìm thấp thoáng một làn môi
Áo ai ướt thời gian trôi như vội
Chút lạnh se trú ngụ hiên nhà

Mờ ảo quá mà như là rất thật
Bóng thời gian bình rượu đong đầy
Sao nghiêng ngả chẳng thể nào quên được
Gió than gì cho lá phải xa cây

Mưa mịt mù giăng mắc em ơi
Anh không dám nhắc chuyện xưa Chức Nữ
Mong bàn tay vỗ về giấc ngủ
Sớm mai này trước biển quá mênh mông

Cánh chim chiều để lại hư không
Một nụ hoa trái mùa sót lại
Giọt sương rơi còn long lanh mãi
Khép ngày rồi vụng dại một bàn tay

Mưa vẫn về phía núi mưa bay
Biển cuộn sóng ngàn trùng xa cách biệt
Giọt nước mắt gạn cõi tình thánh thiện
Hóa hương thầm theo năm tháng bay xa...
 photo signature_2_zpsb9ccf9a1.gif
 




                                                     

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

۞Bạn chỉ cần copy link URL hình dán trực tiếp vào ô comment mà không cần dùng thẻ.