Anh đợi em đợi đến bao giờ
Thu chớm ngõ tiết trời trong như thể
Vài chiếc lá đầu mùa rơi nhẹ thế
Cũng giật mình có phải bước em không
Anh đã khóc cho một con sông
Khóc chúng mình cùng chung dòng máu Việt
Sao gần thế mà đôi bờ cách biệt
Để bên bồi bên lở mãi vì nhau
Anh thương anh ngày hết nắng nhạt màu
Trăng tròn quá cuối trời lồng lộng gió
Vẫn con đường nồng nàn hương cỏ
Anh mang về...cất giấu một mùa thu

Có bàn tay nhè nhẹ lời ru
Anh thiêm thiếp đi vào giấc ngủ
Chợt cơn mưa gõ đêm vần vũ
Chiếc chăn thừa như thể cũng cô đơn
Anh đợi em đợi đến bao giờ
Đông sẽ tới và một năm khép lại
Xuân cũng về ôi cái màu xanh ấy
Anh giữ ngày trên những kẽ tay khô...
Tho:Dam Xuan Hoan
(nhung bai tho KN ben blogyahoo)

