Chủ Nhật, 3 tháng 11, 2013

Ru Năm Ngón Tay Thon


Vàng thu đến nghĩa là mùa trút lá
Mắt môi em anh giấu ở đêm dài
Chiều Ca Li có mưa không nhỉ
Ở bên này vụng dại cánh tay che
 
Gió nhớ gì nghiêng ngả lá me
Biển cuộn sóng mang hình hài tiếng gọi
Anh đắm đuối một bông hoa rồi nói
Giá như là...Hương đã vội bay xa
 
Ôi quen quá mà như rất lạ
Phía đời nhau ngồi đếm đêm rằm
Đốt ngọn lửa vẫn cánh rừng hoang dại
Sao không là thân xác...tội đêm suông

Bản Roman giót xuống một con đường
Cây run rẩy xin đừng là giông bão
Vẫn vì sao như mắt em hư ảo
Bước đi về chút lạnh báo mùa đông

Vàng thu đến cũng là cây trút lá
Bốn mùa đi còn lại mong chờ
Năm tháng ướp sẽ không là dang dở
Đêm đất người ru năm ngón tay thon...

Anh yêu ! mỗi lần em đọc lại bài thơ là em lại nhớ anh da diết...em yêu Anh hơn lời em nói ! hôn anh mãi mãi !