Giấc ngủ về nơi ấy không anh
Ôi con thuyền trong mơ rất nhỏ
Bến sông quê...hai nửa địa cầu
Mưa sắp về thương quá cánh hải âu
Biển thì rộng bạt ngàn con sóng
Đêm lại đêm nhen trong lòng khát vọng
Trăng chưa tàn đã ngóng trăng lên
Giấc ngủ vùi giọt nước mắt gọi tên
Hư ảo quá một ban mai rất thật
Gửi nơi ấy se lòng anh sợ mất
Một niềm tin như hạt lúa gieo mầm
Cây bằng lăng còn đó lặng câm
Anh đứng mãi gió thổi suông muôn ngả
Bàn tay ôm bầu trời cao rộng quá
Đọng bốn mùa ánh mắt em ơi
Bước chân đi không mỏi một đời
Bởi phía ấy hoàng hôn ngóng đợi
Mưa ngợp trời hôn lên từng thớ đất
Anh hôn vào đơn lẻ cánh hoa rơi...


